Suy nghĩ tạo nên hành động,hành động biến thành thói quen,thói quen làm nên định mệnh.

Khác biệt thế hệ

 Mùng một tết,cụ bên Vn điện qua.Ban đầu cũng chỉ loanh quanh chuyện hỏi thăm sức khỏe như mọi khi.Nhưng lần này khác,có thằng em có đem lap về rồi mở facebook của mình cho cụ xem.Trên đó,ngoài mấy cái ảnh anh em ăn chơi nhậu nhẹt,mình có đăng cả ảnh biểu tình đợt 5/6,mấy lời bình luận.Ở mấy nước tự do thì cũng chẳng có gì lạ,nhưng cũng làm ông cụ thấy hoảng.:))
 Nghĩ cũng trớ trêu,thằng con thì thuộc thành phần "tự diễn biến",ông cụ lại làm phó ban tuyên giáo.Cũng chẳng tranh luận với các cụ làm gì.Sống dưới mái trường XHCN có mấy năm như mình,sang bên này cũng phải mất mấy năm như mình mới thay đổi được.Muốn thay đổi ông cụ đảng viên mấy mươi năm qua điện thoại là không tưởng.Chỉ tiếc cho cụ tuổi trẻ từng xông pha chiến tranh trận mạc,nay lại phải thốt lên :"thôi bây giờ nó thế cả rồi,mình cũng chẳng làm được gì đâu con,gió chiều nào theo chiều ấy vậy".Cũng là tiếc cho cả một thế hệ.
 Mà chẳng thể trách các cụ được.1000 năm bắc thuộc không làm cho một dân tộc khiếp sợ,nhưng chỉ có mấy mươi năm đảng thuộc thôi cũng làm cho một thế hệ anh hùng nhụt chí.
 Cụ nói cũng có phần có lý,mình chẳng thay đổi đươc gì đâu.Nhưng bây giờ đâu chỉ có 1 người.Mà bây giờ là cả vạn người,triệu người cùng chung ý hướng.Chỉ mong sau này 2 thế hệ sẽ nói chuyện với nhau trên cơ sở đúng sai chứ không phải là sự sợ hãi.