Suy nghĩ tạo nên hành động,hành động biến thành thói quen,thói quen làm nên định mệnh.

Quê hương tôi còn gì ?

Trong những ngày qua,trường sa,Hoàng sa luôn là một đề tài nóng được bàn tán trên các diễn đàn,webside trong và ngoài nước.Nhưng cũng như mọi lần,nó lại được đáp trả bằng sự câm lặng của những người có trách nhiệm.Đất đai của tổ tiên không làm họ bận tâm thì 2000 tỷ đô la dưới lòng biển đông chắc cũng làm họ động lòng.Mà có sao đâu,2000 tỷ thì họ cũng không bỏ túi mình được ngay đâu,có giữ thì cũng chỉ là giữ cho mấy thế hệ sau.Đó là chuyện của chúng.
Thế nên mấy cái loa rè của chúng cứ tua đi tua lại một bài ca bất hủ.Nó không nói cho đối phương biết, mà chỉ là để trấn an.Cũng phải cho dân chúng biết ta còn quyết tâm lắm.Những ai cả tin thì hớn hở,"rồi sẽ có cách đối phó,bọn dân đen chúng ta không cần phải lo".Biết đâu với họ mối quan tâm là giữ cho chắc chỗ,ở đâu đào được ngay thì ta đào.Từ Tây nguyên,hồ ba bể,rừng đầu nguồn.. chỉ cách có mấy thước,tội gì mà phải nghĩ tới mấy cái thứ ở tận đáy biển.Rồi từng xe tải cứ nối đuôi nhau mang ra biển chuyển sang nước "bạn".Có ai tốt như Vn,đem tài nguyên dâng cho "bạn" để "bạn" làm tàu chiến,máy bay đe lại dân mình.Chẳng khác nào đưa gậy cho nó đánh con mình.Vn chỉ còn lại rác,bùn với đống phế liệu nhập về.Lại còn có chuyện cấm gạo xuất khẩu để bình ổn giá thế giới,hay mấy chuyện Vn canh giữ hòa bình cho thế giới như lời một ông lãnh đạo phát biểu,chứ mấy cái đảo nhỏ có là gì!.
Chẳng mấy chốc rừng vàng biển bạc cũng hết.Không sao,nước Nhật có gì đâu mà vẫn thành cường quốc nhất nhì đấy thôi.Thế hệ cha chú sẽ lại tự hào vì Sài gòn,Hà nội vẫn là của Vn.Sẽ chẳng có ai có trách nhiệm,chỉ biết trách ông trời sao không chia đều tài sản mà chôn chung,để rồi cha chung không ai khóc.