Suy nghĩ tạo nên hành động,hành động biến thành thói quen,thói quen làm nên định mệnh.

La Dalat

 La Dalat là thương hiệu xe hơi đầu tiên và có lẽ cũng là duy nhất của Việt nam cho tới bây giờ.
Cho tới năm 1975,tỉ lệ nội địa hóa của xe đã được tới 40%.Khi Việt nam tung ra thị trường loại xe này thì Nhật bản cũng bán ra những chiếc Toyota đầu tiên,Hàn quốc thì chưa có gì.


Thầy...

 
  19/5..Gặp thầy.Thầy đang bị khàn cổ,có lẽ vì đường xa,mà thời tiết thì thay đổi thất thường.Thỉnh thoảng thầy nói không rõ tiếng mà lại thấy tội.
 Dù chỉ có mấy đứa tận dưới này,nhưng thầy không quản lặn lội đường xa xuống đây.Nghe thầy nói chuyện lại cảm nhận được nhiệt huyết,tình cảm của thầy dành cho học trò.Cảm ơn thầy đã cho nhớ lại những gì đã lãng quên từ ngày sang đây.
 Mong thầy mạnh khỏe

Đất nước có bao giờ buồn thế này chăng

Thơ Trần mạnh Hảo
Đêm trường ma giáo mặt trời đỏ
Những dòng sông là đất nước thở dài
Chó sủa trăng nhà ai ?
Không phải vầng trăng đất nước

Tôi ngồi ngót bảy mươi năm
Chờ một lời nói thật
Bầy sói tru ý thức hệ lang băm
Người nông dân bị cướp đất phải hát bài dân chủ
Đêm đêm thạch sùng tắc lưỡi bỏ đi

Đất nước đang treo trên sợi chỉ mành
Sợi chỉ mành 16 chữ vàng và dối lừa 4 tốt
Có kẻ rước giặc lên bàn thờ
Xì xụp lạy khấn tàn nhang chủ nghĩa
Những giáo điều làm cơm nguội bơ vơ

Xin cứ tự do bán lương tâm cho chó
Vãi linh hồn vào thùng rác nhân dân
Mối mọt ăn rào rào lòng rường cột
Ôi thương thay giẻ rách cũng tâm thần
Anh sẩm bạc đầu dẫn đường dân tộc
Đám gà què bày hiến pháp cối xay

Đất nước có bao giờ buồn như hôm nay
Những thiên đường vỡ chợ
Những học thuyết đứng đường
Hoàn lương tượng đài
Hoàn lương chân lý
Nghị quyết còn trinh bạch cũng hoàn lương

Không ai đuổi cũng giật mình bỏ chạy
Nhốt hết mây trời vào hiến pháp tự do
Mơ được đứng bên lề đường
Nói một câu gan ruột
Đất nước buồn
Đất nước bị ruồi bu

Đất nước bị cầm tù trong ngực trái
Chưa kịp nghĩ một điều gì
Sao đã toát mồ hôi ?
Có nơi nào buồn hơn đất nước tôi?

Lý tưởng của loài dơi là muỗi
Dơi bay đêm cho đất nước đỡ buồn
Không ai tin vào hoa hồng nữa
Không ai tin vào dơi nữa
Dơi trở về làm chuột khoét quê hương.

20,đâu còn là trẻ...!


Nguyễn an Ninh
1900-1943

"...Các bạn phải đấu tranh với cái gì đây..?  
  Phải tranh đấu với môi trường sống của mình,với gia đình đang làm tê liệt những cố gắng của chúng ta,chống lại cái xã hội tầm thường đang đè nặng lên ta,chống lại những thành kiến hẹp hòi đang của vây quanh hành động của chúng ta,chống lại những tư tưởng bạc nhược,hèn hạ,thấp kém đến nhục nhã,cứ ngày càng hạ thấp vị trí của nòi giống chúng ta.Cuộc chiến đấu chính là ở đó,và nó còn nặng nề hơn gấp ngàn lần cuộc đấu tranh chính trị kia.Và chỉ có cuộc chiến đấu đó mới đưa chúng ta đến thắng lợi thực sự."




Cambodia 1965

 Hình ảnh Campuchia năm 1965.Từng dãy nhà,từng con đường lầm tưởng như Nhật bản.Đất nước bạn một thời thật đẹp,Nắng chiếu trên những con đường hoa,nụ cười thấm đẫm mồ hôi người lao động,Lúc này chẳng ai ngờ đến một tương lai đen tối phía trước,khi tâm hồn bị nhuốm một màu đỏ,tình yêu bị che khuất bởi hận thù chủ nghĩa.Nhưng rồi một ngày tình yêu sẽ lại lên ngôi,con người sẽ lại sống  với nhau bằng niềm tin vào tự do,áo cơm và hoa hồng.